0

Sắc Màu – Tranh minh họa và ebook

Cũng như truyện trước, lần này tôi cũng đã lấy cảm hứng từ một tấm hình để vẽ ra bức tranh minh họa này. Đây là bức tranh minh họa cho Sắc Màu, tuyển tập truyện ngắn mà tôi đã tốn ngót nghét ba năm để viết.

Tranh minh họa Sắc Màu

Tranh minh họa Sắc Màu

Chắc hẳn một số người sẽ có ấn tượng đầu tiên là nhìn hình này không có nhiều “sắc màu” cho lắm. Tấm hình vô tình gây nên hứng khởi của tôi đúng là có rất nhiều sắc màu, nhưng đen và trắng theo một cách nào đó chính là hỗn hợp của các sắc màu, nên cuối cùng bức tranh minh họa qua tay tôi chỉ đơn giản như trên.

Lần này tôi còn muốn đưa ra sản phẩm ebook đầu tiên tôi đã thử làm. Bạn có thể download nó ở đây. Bản ebook có một số lỗi chính tả và lặp từ đã được sửa (cũng vì đây là tuyển tập truyện ngắn dưới 100 trang nên tôi mới dám làm ebook), ngoài ra cũng có bức tranh minh họa ở trên. Đây là lần đầu tiên tôi thử làm ebook, cũng không đẹp và lấp lánh như các ebook truyện khác trên mạng, nhưng tôi mong những người quan tâm sẽ thích.

Cuối cùng, tôi cũng cần nhắc lại lời cảnh báo mà tôi đã ghi trước một số truyện trong Sắc Màu, đó là một số tình tiết trong nó không thích hợp với bạn đọc dưới tuổi thành niên. Thật ra những tình tiết này thật không thể nào sánh nổi với một số tình tiết được liệt vào danh sách “cần kiểm duyệt” của một số truyện Trung Quốc hiện thời, nhưng tôi nghĩ nó có thể gây một chút ám ảnh nên cũng muốn báo trước (chắc bạn cũng sẽ có vài ấn tượng của truyện này khi nhìn vào bức tranh minh họa rồi).

Chúc mọi người một tuần mới tốt đẹp!

teruhyuu

Mục Đích – Chương 12

Nhẹ nhàng chạy những bước chân trên thành tường thấp, anh chỉ có thể đẩy tiếng thở dài một cách rón rén nhất ra khỏi lồng ngực. ‘Xem ra hai người chủ này cũng không dễ đối phó! Tự dưng đêm nay dở chứng trò chuyện đêm khuya thế này, báo hại mình lại trễ hẹn. Chẳng biết còn sẽ có chuyện gì xảy ra nữa đây?’ Tiếp tục đọc

Mục Đích – Chương 11

“Chú Đoàn này, sổ sách quán ăn dạo này ngày càng xuống cấp. Cháu đã nói về chuyện này với chú trước đây rồi, tại sao chuyện này vẫn tiếp tục?”

Giọng Đỗ Phương đều đều, không ấm cũng không lạnh. Đỗ Hương ngồi thẳng bên cạnh, mặt nghiêm túc nhìn. Qua ánh sáng lập lòe của mấy cây đèn trong phòng, Nguyễn Dương cùng anh Tí, anh Nam và anh Lân ngồi xổm xuống đất nghe ngóng nhìn trộm bên ngoài cánh cửa.

“Cậu chủ, tôi… tôi…”

“Có chuyện gì, chú cứ nói đi?”

“Vợ tôi hiện đang bệnh nằm nhà. Dạo này, thật sự tôi khó có thể chú tâm vào việc được. Cậu chủ, cậu có thương tình, xin hãy tha cho tôi một lần.” Tiếp tục đọc

0

Sắc Màu – Lời Kết

Bài hát: Calvin Harris – Faith

“Cô vẫn tiếp tục để anh ta hàng ngày thoát sao?”

Người đàn ông lịch thiệp trẻ trung trong áo sơ mi vàng nhạt ra vẻ trách cứ.

“Cũng không hẳn, tôi là đang cảm thụ thứ tình cảm chật vật của cô ấy.”

Tôi nhìn anh ta, nhẹ nhàng trả lời. Khi sống, tôi không thể cảm nhận được tình cảm gì rõ ràng của mình, mà hầu hết chỉ cảm nhận tình cảm của người khác qua các sự việc và sách truyện. Sau khi làm việc này, luôn biết được sự thật, cái nhìn thấy suy ra từ tình cảm của người khác có vẻ càng rõ hơn, chỉ là không còn thân thể để mà cảm nhận đau đớn được gì ở cái tôi này nữa. Tiếp tục đọc

0

Không Màu

Bài hát: それでいいよ- 和紗 (Vậy Là Được Rồi – Kazusa)

Cô nằm một mình trên chiếc gường gỗ, chợt thấy sao trống vắng. Co người lại, giãn người ra, quay qua quay lại, thật sự cái giường nhỏ bé này chợt trở nên quá lớn khi không có anh. Cô không rõ cảm giác trống vắng này là do đâu, nhưng nó khiến cô mất ngủ.

Kể ra tình cảm con người cũng lạ, khi thầm để ý đến anh, cô có thể cứ dõi theo bóng hình đó từ nơi này sang nơi khác không thấy chán. Mặc dù anh chẳng đẹp trai bao nhiêu, nhưng trong mắt cô, anh luôn có một cái duyên đặc biệt. Nhưng ngày đó, sau bao chán nản ê chề của cuộc hôn nhân đổ vỡ, cô nhìn anh, chợt nhận ra anh cũng chẳng đẹp đẽ gì cho cam. Đôi gò má cao kia còn có một chút lên mặt, lạnh lùng quay đi đóng cửa lại với người đối diện là cô.

Cảm giác đó không hẳn là thất vọng, chỉ là thoáng ngạc nhiên cùng tự giễu. Tiếp tục đọc

0

Mắt Nâu

Bài hát: Brown Eyes – Destiny’s Child

“Sau khi rời khỏi đây, anh không muốn gặp lại em lần nào nữa!”

Anh nói, giọng nói nhuốm không ít màu tự giễu. Đối diện với anh, gương mặt người con gái đó thoáng qua chút ngơ ngác, đôi mi dài hơi giật, nhưng đôi mắt nâu kia nhìn thẳng vào anh trong vắt không lay động, đôi môi lại nhoẻn cười:

“Anh đừng lo, từ nay về sau em sẽ không làm phiền anh đâu!”

Đó là lần cuối cùng ông gặp cô ấy cách đây năm mươi năm. Nhưng sao giờ đây khi sức sống dần dần bị rút ra theo từng hơi thở cuối cùng trên giường bệnh, ông lại nhớ đến người ấy đó. Tiếp tục đọc

1

Mục Đích – Chương 9

Sáng ra, đầu Đỗ Phương vẫn còn thấy ong ong. Ngồi dậy, cô lấy hai tay xoa đầu, lại nghĩ về việc tối hôm qua gặp mấy thằng bạn học cũ. Cùng chung độ tuổi, nhưng giờ bọn chúng vẫn có đứa còn đang đi học, đứa khác thì đang học làm quản lý cho cửa hàng của gia đình, đứa được trọng dụng nhất thì mới đi chuyển hàng từ Quảng Châu về, nói chung là vẫn được cha mẹ bảo trợ cho một cuộc sống yên ả. Lúc đầu cô cũng chỉ định hỏi thăm bọn họ về việc làm ăn buôn bán, liệu cha mẹ bọn chúng có giúp gì cho cô về việc thu mua lụa hay không. Sau đó cô mới hay, chả có ai trong bọn bạn nghe nói gì về vụ mất mùa dâu năm nay cả, lại chỉ lặng người.

‘Liệu mình có đang bị quản lý Đoàn lừa hay chăng?’ Cô nghĩ. Nhưng việc này cô cũng đã hỏi ông chủ Triệu, người cùng thu mua hàng ở Mã Châu, và cũng đã nhận được cái lắc đầu ngao ngán. ‘Biết tin ai bây giờ đây?’ Cô luồn tay vào mái tóc lởm chởm, vò đầu.

“Chị dậy rồi đấy à?”

Tiếng lanh lảnh pha một chút tinh nghịch của con bé vang lên. Cô ngẩng đầu lên, đã thấy bé con cầm một chậu nước rửa mặt và khăn vào. Một làn gió xuân thoáng qua lòng cô, nhưng không hề có biểu hiện gì trên mặt cả. Đỗ Hương cũng như chẳng quan tâm lắm, để chậu nước lên bàn, nói: Đọc tiếp >>

Mục Đích – Chương 8

Ngày làm đầu tiên của Nguyễn Dương đối với người khác mà nói, không thể tả gì khác hơn ngoài hai chữ: “tai họa.” Ừ, thì đối với một người như anh, lúc nào cũng sẵn sàng đối mặt với những thách thức cao lớn. Đối với việc người khác có sẵn sàng hay không, anh làm sao mà biết được? Nhưng lần đầu tiên khi xem anh làm những việc bưng bê bồi bàn hay bầu bạn bên bếp này, phải gọi là thách đố của cuộc đời những người xung quanh trong Tam Phương Hương Vị!

Sáng ra, việc đầu tiên là anh được anh Lân chỉ bảo mọi thứ trên tầng hai trong lúc giúp anh ta trải các tấm khăn gấm lên bàn. Anh Lân này cũng thuộc loại chỉ bảo cặn kẽ, nói từ trên trời xuống dưới đất: nào là khi gặp khách lên lầu thì phải chào thế nào, các món ăn đặc biệt gồm có những gì, khi khách gọi cơm thì phải viết và nhắn ra sao,… Dương ta nghe vào tai này thì thấy đầu bùng nhùng một lúc, mãi sau khi cho ra được hơn nửa số câu của anh Lân ra tai kia, gật gật gù gù một hồi mới thấy tàm tạm ổn. Ai ngờ… nói thì dễ dàng, chứ động vào việc thì… khó chơi à! Đọc tiếp >>

Mục Đích – Chương 7

Hội An, hay còn gọi Hoài Phố[1], là thương cảng rất bận rộn. Mọi thuyền buôn bán đến đây đều có nhiều mặt hàng khác nhau. Nhưng nổi tiếng nhất và nhiều nhất vẫn là lụa. Thời này giới thượng lưu Phù Tang có nhu cầu quần áo vải vóc bằng lụa rất cao, đặc biệt là khi Đại Minh cùng Nhật Bản có lệnh cấm thông thương. Vậy là nhờ có sự khuyến khích của Chúa Tiên Nguyễn Hoàng, Nhật Bản và vùng đất mới của vị Đoan Quốc Công này bắt đầu có thuyền đến giao thương.

Thương cảng Hội An này trước đã có thuyền từ các nước phía Nam đến buôn bán, nay càng thêm tấp tập. Người Việt ở làng Hội An trung tâm phố cảng lúc này thường kinh doanh khách sạn hay hàng ăn như nhà Đỗ Phương để phục vụ khách từ phương xa đến. Thậm chí có một số người Phù Tang lập cả thương điếm ở đây, lấy vợ rồi sinh con, gia đình sung túc. Các lái buôn Đại Minh cũng ghé vào Hội An thêm nhiều, một là để bán lụa, hai là để mua các đồ quí hiếm của dân phía Nam. Đương nhiên là lúc đầu tạo nên những ngôi làng tự trị Minh Hương cho người Hoa và Cẩm Phô cho người Nhật, với luật pháp tuân theo hai nước khác nhau, họ không thể buôn bán trực tiếp mà cần thông qua những lái buôn trung gian như Đỗ Phương đây. Tiếp tục đọc