0

Hỗn Độn – Tiền truyện: Chuyện xưa

Nơi ấy ánh sáng lóa mắt mà mềm dịu hòa cùng thiên nhiên. Nơi ấy có người nàng đời đời kiếp kiếp không thoát ra được mối dây dưa này. Nơi ấy, nàng quyết định làm một chuyện nàng có thể làm tốt nhất, khiến thế giới này thực sự rơi vào hỗn loạn, tiện thể mong muốn thoát khỏi tình cảm của mình.

“Ta lấy tất cả tình cảm của ta, trộn với máu từ tim, phong ấn tất cả trí nhớ của người về ta. Mong từ nay về sau, không bao giờ gặp lại!” Tiếp tục đọc

0

Sắc Màu – Tranh minh họa và ebook

Cũng như truyện trước, lần này tôi cũng đã lấy cảm hứng từ một tấm hình để vẽ ra bức tranh minh họa này. Đây là bức tranh minh họa cho Sắc Màu, tuyển tập truyện ngắn mà tôi đã tốn ngót nghét ba năm để viết.

Tranh minh họa Sắc Màu

Tranh minh họa Sắc Màu

Chắc hẳn một số người sẽ có ấn tượng đầu tiên là nhìn hình này không có nhiều “sắc màu” cho lắm. Tấm hình vô tình gây nên hứng khởi của tôi đúng là có rất nhiều sắc màu, nhưng đen và trắng theo một cách nào đó chính là hỗn hợp của các sắc màu, nên cuối cùng bức tranh minh họa qua tay tôi chỉ đơn giản như trên.

Lần này tôi còn muốn đưa ra sản phẩm ebook đầu tiên tôi đã thử làm. Bạn có thể download nó ở đây. Bản ebook có một số lỗi chính tả và lặp từ đã được sửa (cũng vì đây là tuyển tập truyện ngắn dưới 100 trang nên tôi mới dám làm ebook), ngoài ra cũng có bức tranh minh họa ở trên. Đây là lần đầu tiên tôi thử làm ebook, cũng không đẹp và lấp lánh như các ebook truyện khác trên mạng, nhưng tôi mong những người quan tâm sẽ thích.

Cuối cùng, tôi cũng cần nhắc lại lời cảnh báo mà tôi đã ghi trước một số truyện trong Sắc Màu, đó là một số tình tiết trong nó không thích hợp với bạn đọc dưới tuổi thành niên. Thật ra những tình tiết này thật không thể nào sánh nổi với một số tình tiết được liệt vào danh sách “cần kiểm duyệt” của một số truyện Trung Quốc hiện thời, nhưng tôi nghĩ nó có thể gây một chút ám ảnh nên cũng muốn báo trước (chắc bạn cũng sẽ có vài ấn tượng của truyện này khi nhìn vào bức tranh minh họa rồi).

Chúc mọi người một tuần mới tốt đẹp!

teruhyuu

Mục Đích – Chương 12

Nhẹ nhàng chạy những bước chân trên thành tường thấp, anh chỉ có thể đẩy tiếng thở dài một cách rón rén nhất ra khỏi lồng ngực. ‘Xem ra hai người chủ này cũng không dễ đối phó! Tự dưng đêm nay dở chứng trò chuyện đêm khuya thế này, báo hại mình lại trễ hẹn. Chẳng biết còn sẽ có chuyện gì xảy ra nữa đây?’ Tiếp tục đọc

Mục Đích – Chương 11

“Chú Đoàn này, sổ sách quán ăn dạo này ngày càng xuống cấp. Cháu đã nói về chuyện này với chú trước đây rồi, tại sao chuyện này vẫn tiếp tục?”

Giọng Đỗ Phương đều đều, không ấm cũng không lạnh. Đỗ Hương ngồi thẳng bên cạnh, mặt nghiêm túc nhìn. Qua ánh sáng lập lòe của mấy cây đèn trong phòng, Nguyễn Dương cùng anh Tí, anh Nam và anh Lân ngồi xổm xuống đất nghe ngóng nhìn trộm bên ngoài cánh cửa.

“Cậu chủ, tôi… tôi…”

“Có chuyện gì, chú cứ nói đi?”

“Vợ tôi hiện đang bệnh nằm nhà. Dạo này, thật sự tôi khó có thể chú tâm vào việc được. Cậu chủ, cậu có thương tình, xin hãy tha cho tôi một lần.” Tiếp tục đọc

0

Sắc Màu – Lời Kết

Bài hát: Calvin Harris – Faith

“Cô vẫn tiếp tục để anh ta hàng ngày thoát sao?”

Người đàn ông lịch thiệp trẻ trung trong áo sơ mi vàng nhạt ra vẻ trách cứ.

“Cũng không hẳn, tôi là đang cảm thụ thứ tình cảm chật vật của cô ấy.”

Tôi nhìn anh ta, nhẹ nhàng trả lời. Khi sống, tôi không thể cảm nhận được tình cảm gì rõ ràng của mình, mà hầu hết chỉ cảm nhận tình cảm của người khác qua các sự việc và sách truyện. Sau khi làm việc này, luôn biết được sự thật, cái nhìn thấy suy ra từ tình cảm của người khác có vẻ càng rõ hơn, chỉ là không còn thân thể để mà cảm nhận đau đớn được gì ở cái tôi này nữa. Tiếp tục đọc

0

Không Màu

Bài hát: それでいいよ- 和紗 (Vậy Là Được Rồi – Kazusa)

Cô nằm một mình trên chiếc gường gỗ, chợt thấy sao trống vắng. Co người lại, giãn người ra, quay qua quay lại, thật sự cái giường nhỏ bé này chợt trở nên quá lớn khi không có anh. Cô không rõ cảm giác trống vắng này là do đâu, nhưng nó khiến cô mất ngủ.

Kể ra tình cảm con người cũng lạ, khi thầm để ý đến anh, cô có thể cứ dõi theo bóng hình đó từ nơi này sang nơi khác không thấy chán. Mặc dù anh chẳng đẹp trai bao nhiêu, nhưng trong mắt cô, anh luôn có một cái duyên đặc biệt. Nhưng ngày đó, sau bao chán nản ê chề của cuộc hôn nhân đổ vỡ, cô nhìn anh, chợt nhận ra anh cũng chẳng đẹp đẽ gì cho cam. Đôi gò má cao kia còn có một chút lên mặt, lạnh lùng quay đi đóng cửa lại với người đối diện là cô.

Cảm giác đó không hẳn là thất vọng, chỉ là thoáng ngạc nhiên cùng tự giễu. Tiếp tục đọc

0

Cánh Cam

Bài hát: Teen Top – No

Anh nhìn lên màn hình, khung cửa sổ chat với cô nháy lên liên tục, mang ý thúc giục anh đọc điều cô mới viết. Thường thì cô chỉ quan tâm công việc, không lan man ra gì hơn. Anh hồi hộp đánh vào hộp chat, mong chờ một lời khẳng định từ phía cô:

“Nghe giang hồ đồn là em đang thích anh?”

“Gì ạ?”

“À… anh nghe thấy thế có vẻ không tốt cho em lắm, có cần anh giải thích không?”

“Cũng không phải lỗi của giang hồ đâu anh… Là em tung tin đồn đó :-)” Tiếp tục đọc

0

Hổ Phách

[Cảnh báo: Nội dung bài viết không thích hợp cho người dưới tuổi thành niên do các yếu tố bạo lực và tâm lý có thể được miêu tả trong đó. Mong bạn đọc hiểu và chỉ nhấn nút đọc tiếp nếu bạn muốn đọc và tự thấy mình đã có đủ tuổi trưởng thành và tâm lý vững vàng để đọc. Quyết định này sẽ hoàn toàn thuộc trách nhiệm của bạn. Xin cảm ơn!] Tiếp tục đọc

0

Giầy Đỏ

[Cảnh báo: Nội dung bài viết không thích hợp cho người dưới tuổi thành niên do các yếu tố bạo lực và tâm lý có thể được miêu tả trong đó. Mong bạn đọc hiểu và chỉ nhấn nút đọc tiếp nếu bạn muốn đọc và tự thấy mình đã có đủ tuổi trưởng thành và tâm lý vững vàng để đọc. Quyết định này sẽ hoàn toàn thuộc trách nhiệm của bạn. Xin cảm ơn!] Tiếp tục đọc