倾世皇妃 – Khuynh Thế Hoàng Phi

Áp phích với các nhân vật trong phim Khuynh Thế Hoàng Phi

Lại một ngày lởn vởn trên mạng và tìm thấy quảng cáo phim truyền hình mới của Trung Quốc: “Khuynh thế Hoàng Phi” (được nói sánh đôi cùng với Bộ Bộ Kinh Tâm là hai bộ phim cổ đại đang được trông chờ nhất trong năm) mà Lâm Tâm Như thủ vai nữ chính cùng chức giám chế.  Đọc thấy: vì yêu thích bộ truyện này của tác giả Mộ Dung Yên Nhi mà cô diễn viên Mỹ Nhân Tâm Kế này rất “quyết tâm chuyển thể tác phẩm thành phim truyền hình,” điều này khiến mình tò mò và đương nhiên là tìm đọc ngay. Đánh bốn chữ “Khuynh Thế Hoàng Phi” lên google và mình đã tìm ra Lưu Ly Kính, nơi bộ truyện này đang được bạn Thiên Nguyệt chuyển ngữ.

Đọc truyện thì quá nhanh mà mỗi mình bạn ấy chuyển thể cả bộ tiểu thuyết dài thì đương nhiên vận tốc không thể nào nhanh được (bây giờ truyện đã được dịch đến quyển thứ hai rồi). Rút kinh nghiệm Bộ Bộ Kinh Tâm, mình lại lần mò bản “convert” để đọc, mất hai ngày thì xong. Bộ truyện cũng gây nên ấn tượng tốt với mình, nhưng khi đọc lời giới thiệu (vụ này thì khá ngược đời 😀 vì trước đó mình đọc quá nhiều giới thiệu trên net rồi nên chính lời đề cử và giới thiệu của truyện mình lại đọc sau cùng), biết người nghĩ ra tất cả những mưu mô và mạng lưới tình cảm chằng chịt phức tạp này lúc đó là một cô gái mới 18 tuổi thì mình thật sự rất ngạc nhiên. Mình khá khâm phục cách thức gây dựng nhân vật của  tác giả: cả hình dạng lẫn tính cách. Truyện có khá nhiều nhân vật, mỗi người mỗi vẻ và âm mưu cùng mục đích riêng: từ những cô cung nữ hầu hạ tận tâm, những vị tướng quân anh dũng chân tình, những hoàng tử với mong muốn vương vị, những phi tần với khát vọng được yêu, và những vị vua với suy nghĩ phức tạp giữa lý trí và tình cảm, đất nước và gia đình. Tuy hệ thống nhân vật cũng như các truyện hay phim theo thể loại ‘cổ đại ngôn tình’ khác, nhưng cái cách Mộ Dung Yên Nhi rất kiên nhẫn tỉ mỉ với nhân vật phụ của mình cùng nỗi lòng của họ mà không hề khiến truyện có cảm giác dài dòng chính là cái khác biệt của bộ truyện này. Review của truyện:

“Câu chuyện xoay quanh ba nhân vật trong một thời tam quốc đầy loạn lạc chiến tranh: ba con người ở tại ba nước khác nhau, nhưng vì số phận nghiệt ngã, đã quen biết và liên quan đến nhau, yêu hận nhau cho đến cuối đời. Hạ Quốc công chúa Phức Nhã, một cô gái tuổi trăng tròn vẫn còn ngây thơ vô tội mà đã chứng kiến cảnh phụ hoàng bị giết, mẫu hậu tự sát với lời dặn phục quốc báo thù, chính là người có thể ba lần trở thành Hoàng Phi của ba vị vua trong cuộc đời mình, nhưng không một lần vào cương vị Hoàng Hậu, chính thất thê tử của ai. Kỳ Quốc thất hoàng tử Hán Thành Vương Nạp Lan Kì Hữu, một người tinh anh thông minh đầy mưu kế, lớn lên trong sự ghẻ lạnh của mẫu hậu và sự đào tạo sắc bén của phụ hoàng mình, chính là người có thể bất chấp tình cảm gia đình, lợi dụng người khác, hạ gục đối thủ một cách lạnh lùng trên con đường đế vương, nhưng vì một chữ tình có thể buông xuôi tất cả. Biện Quốc thừa tướng Liên Thành, một người tài trí hơn người trong gia đình nhà nòi với một vẻ đẹp mỹ nam khuynh quốc và trái tim nhân hậu, chính là người có thể lập mưu sát hại chính vua nước mình để lên ngôi hoàng đế, nhưng vì yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên vị công chúa nước Hạ mà vì nàng làm tất cả.

Như một ván cờ mà mỗi con cờ hai bên đều có vị trí nhất định, đây là bộ truyện tình cảm khá hấp dẫn với nhiều vụ đấu trí tài tình. Tình yêu và thù hận đan xen với nhau tạo nên một mang lưới lý trí và tình cảm ràng buộc các nhân vật, chính cũng như phụ, bắt buộc họ phải đối diện với chính bản thân cùng các hành động của mình. Âm mưu và bí mật trong hậu cung cùng các cuộc chiến lâu dài giữa ba nước tồn tại song song với nhau càng khiến cho tình tiết và màu sắc của truyện thêm phần sôi động. Khát vọng tình yêu và quyền lực cùng trách nhiệm đi đôi với chúng, chính là chủ đề xuyên suốt cả bộ truyện này.”

Như nói ở trên, bạn có thể theo dõi truyện tại đây. Lần này mình xin trích một ít trong chương 4 mà bạn Thiên Nguyệt đã dịch (đã xin sự cho phép của bạn) để giới  thiệu cho truyện. Đây là đoạn có nhiều phần giải thích lịch sử mối bi tình mà truyện đã tạo nên. Truyện khá thích hợp với các bạn nữ đang muốn tìm hiểu thêm về các truyện “cổ đại ngôn tình” đang thịnh hành mấy năm nay.

Khuynh Thế Hoàng Phi

Tác giả: Mộ Dung Yên Nhi

Quyển 1: Dạ lan kinh huyền tâm

trích đoạn chương 4: Ám nhiên kí hồi thú

Máu tươi cùng hài cốt xơ xác tiêu điều, những mũi lao sắc nhọn ẩn hiện trong tầng tầng lớp lớp sương mù, khắp nơi bao trùm một màu đỏ sẫm, ta dùng sức túm chặt tay phụ hoàng, lại bị ngài vô tình gỡ ra, phụ hoàng nắm chặt trường kiếm xông ra ngoài, mãi đến khi ngài ngã xuống đất, loạn đao còn cắm đầy trên người, huyết nhục mơ hồ, thương tích đầy mình.

“Phụ hoàng, phụ hoàng……” – Ta nỉ non than nhẹ, toàn thân nhịn không được co rúm run bần bật.

“Tiểu thư, tiểu thư ?” – Thanh thanh lo âu kêu gọi từ lúc ban đầu rất nhỏ dần dần rõ ràng hơn, là ai đang gọi ta? Là Vân Châu sao?

Chậm rãi mở mắt, trước mặt lúc này là một gian phòng cổ kính, một hương vị xa lạ thấm vào ruột gan, mi mắt hơi cay. Nhớ rõ đêm đó cùng Ôn Tĩnh Nhược nói chuyện phiếm đến đã khuya mới về phòng, vừa đẩy cửa liền bị một mùi hương thơm ngát xông vào mũi, cuối cùng đứng không vững, là mê hương!

Vừa tỉnh ngộ, ta liền bật mạnh mà ngồi dậy, dùng ánh mắt chằm chằm nhìn vào hai cô nương đang đứng ở đâu giường, dùng ánh mắt lo lắng nhìn ta, ta khàn khàn hỏi:“Đây là đâu, các ngươi là ai ?”.

“Tiểu thư chớ sợ, đây là Biện Quốc Thừa tướng phủ.”

“Chúng ta là người do Thừa tướng phái tới hầu hạ người, ta tên là Lan Lan, nàng ấy là U Thảo”.

Nụ cười tươi tắn, ngọt ngào, ánh mắt trong suốt, các nàng cũng không giống người có tâm kế sâu xa, ta cũng dần buông sự đề phòng trong lòng, lập tức lại nhớ ra điều gì đó, toàn thân hóa đá cứng ngắc, nhớ mang máng lúc ngất xỉu, người trước mặt có gọi ta làm Phức Nhã công chúa, đợi chút … Nếu nơi này là Biện Quốc Thừa tướng phủ …

“Biện Quốc Thừa tướng là người mang ta đến đây ?” – Ta mờ mịt nhìn chằm chằm hai nàng, hơi khẩn trương hỏi, hy vọng có thể tìm được một tia giả dối lừa gạt trong mắt hai nàng, lại không ngờ các nàng ánh mắt sạch sẽ không giấu giếm tạp niệm mà thẳng thắn trả lời ta. Đây là sự thật.

Cuối cùng, một tia hy vọng mong manh tan biến, đôi môi khẽ run lên, rốt cuộc phát không ra thanh âm gì, vị Biện Quốc Thừa tướng này chính là hôn phu của ta – Liên Thành.

Thiên hạ chia làm Kỳ Quốc, Biện Quốc, Hạ Quốc – ba quốc gia hùng mạnh, những tiểu quốc khác chỉ cần có dấu hiệu quật khởi liền bị ba nước này dẫn binh tiêu diệt, dễ như trở bàn tay.

Lấy tình thế lúc này mà suy xét, trong ba nước, Kỳ Quốc là quốc gia có thực lực hùng hậu nhất, bất luận binh lực, tài phú, lãnh thổ, dân tâm đều là thiên hạ đệ nhất, hai nước còn lại không thể sánh được.

Biện Quốc lãnh thổ mặc dù không thể so sánh cùng hai nước rộng lớn, nhưng là lại có đội quân thiết giáp uy mãnh, binh lực xếp đầu trong ba nước, bất luận là hệ thống chiến thuật quân sự, hay địa thế công thủ, cùng tường đồng vách sắc, làm cả Kỳ Quốc thực lực cường đại nhiều lần xuất binh cũng không xuyên thủng nổi.

Mà Hạ Quốc … từ năm năm trước đã thần phục Kỳ Quốc, cùng ký kết khế ước hai mươi năm không giao chiến, trong tam quốc – Hạ Quốc là nước yếu nhất, nhưng dân sinh yên vui, dân chúng cơm no áo ấm, mãi đến một năm trước, Hạ Quốc một hồi kinh thiên binh biến, đẩy con dân Hạ Quốc vào cảnh dầu sôi lửa bỏng.

Từ khi Hạ Quốc thần phục Kỳ quốc đến ngày đó đã tròn năm năm, một người tự xưng Biện Quốc Thừa tướng, tên gọi Liên Thành đã bí mật đến Hạ Quốc, hắn yêu cầu Biện Quốc cùng Hạ Quốc liên thủ tiêu diệt Kỳ Quốc, chia đôi thiên hạ. Mà hoàng thượng đã sớm không cam lòng hàng năm dâng tặng bạch ngân, tơ lùa, cắt nhường lãnh thổ, chịu Kỳ Quốc áp bức, liền lập tức đáp ứng, còn định ra hôn ước : Vị công chúa được Hạ Quốc hoàng đế thương yêu nhất – Phức Nhã công chúa gả cho Biện Quốc Thừa tướng Liên Thành làm vợ, cùng nhau giao ước liên minh.

Mà ta, đúng là Hạ Quốc Phức Nhã công chúa.

Hết thảy mọi chuyện đều bí mật tiến hành, lại không biết vì sao tin tức bị bại lộ ra ngoài, rơi vào tai hoàng đế Kỳ Quốc. Hoàng đế giận dữ. Phụ hoàng vì dã tâm của mình mà trở nên trơ trẽn trong mắt dân chúng, nháy mắt dân tâm thụt lùi, nghìn người chỉ trích. Đến nỗi lúc hoàng đế Kỳ Quốc phái binh thảo phạt Hạ Quốc cũng không nghĩ đến, Hạ Quốc đã bắt đầu nội loạn. Thân đệ của Hạ Quốc hoàng đế – tức Thuần vương nhị hoàng thúc của ta đã dẫn quần thần cùng hai mươi vạn tinh binh duệ giáp thẳng bức Chiêu Dương môn, lấy lý do phụ hoàng “Hoang dâm vô đạo, tin lời gian nịnh, sủng hạnh quyền thần” mà bức phụ hoàng thoái vị. Phụ hoàng đối mặt cùng trận binh biến bất ngờ này cũng quyết không thúc thủ chịu trói, ngược lại còn ra sức chống cự, cuối cùng bị loạn đao chém chết giữa Cam Tuyền điện, mẫu hậu ta cũng tự tử quyên sinh cùng phụ hoàng.

Hạ Quốc, một đêm liền đổi chủ.

Nguyên bản ta trốn thoát kiếp nạn này, chính là nhờ đệ nhất cao thủ Hạ Quốc – Dịch Băng, hắn dùng tuyệt thế khinh công mang ta thoát khỏi hoàng cung, mà Thuần vương lại muốn diệt cỏ tận gốc, sợ xuân phong thổi đến lại sinh trưởng, suốt dọc đường đi phái sát thủ đến giết chúng ta. Tuy rằng Dịch Băng là đệ nhất cao thủ Hạ Quốc, nhưng đối mặt cùng hàng loạn cuộc đuổi giết điên cuồng vẫn mấy lần suýt chết, huống hồ hắn còn mang một người không biết một chút võ công nào như ta. Ta có mất mạng cũng không muốn hắn dính dáng với ta thêm nữa, nếu không hắn nhất định toi mạng. Hắn luôn nói, hoàng hậu nương nương đối hắn có ân, hắn là quyết không bỏ lại nữ nhi của nàng, mặc kệ không lo.

Cuối cùng, vào lần đuổi giết thứ sáu, Dịch Băng rốt cuộc chống đỡ không nổi, ta thấy lưỡi đao của bọn sát thủ đã gần kề ngay cổ, ta cứ nghĩ rằng mình sẽ chết, lại không ngờ được một vương gia Kỳ Quốc trên đường lãnh binh đến Hạ Quốc cứu mạng.

Hắn vừa gặp ta, đã liền nói : “Phức Nhã công chúa phải không, chúng ta cùng làm một giao dịch, nàng thấy thế nào ?” – Khẩu khí hỏi mà như khẳng định, có lẽ ta bị sự tự tin tràn đầy trong mắt hắn hấp dẫn, lại có lẽ là vì hắn là ân nhân cứu mạng của ta, ta cùng với hắn bắt đầu nhất bút giao dịch.

Hắn dùng thời gian nửa năm đem ta biến thành nữ nhi của Diêm vận sử Lưỡng Giang – Phan Ngọc, ta chỉ nghe theo mệnh lệnh của hắn mà làm việc, những việc khác ta không hỏi đến, hà tất nhiều lời. Đến hơn một tháng sau, Kim Lăng thành truyền đến một tin tức, thái tử cùng chư vương muốn tuyển phi … Lúc này đây, ta nguyên bản nên ở Tô Châu chờ đợi bước tiếp theo, lại bị Biện Quốc Thừa tướng bắt đến nơi này. Vân Châu tỉnh lại mà không thấy ta, nàng thể nào cũng lo lắng tìm kiếm ta. Nếu Kỳ Hữu biết ta mất tích, liệu kế hoạch đó của hắn có bị ảnh hưởng hay không ?

P.S. Phim bây giờ đã chiếu, tuy rằng hình như chưa hết. Mình đã tìm link, các bạn có thể xem phim phụ đề tiếng Việt ở KST, hay phụ đề tiếng Anh ở Viki. Nghe nói phim không giống truyện cho lắm, nhưng mà mình cũng chưa có thời gian xem nên không thể nói chắc chắn được. Các bạn xem có ý kiến gì, báo cho mình biết với nhé?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s